Sách 'Becoming' (kỳ hai): Obama – chàng thực tập sinh triển vọng – NPA Giải Trí

Thêm mười phút nữa thì chàng trai mới xuất hiện ở chỗ tiếp tân. Tôi bước ra để chào hỏi và nhìn thấy anh đang ngồi trên trường kỷ – chính là Barack Obama, trong bộ com-lê sẫm màu và còn hơi ướt vì dính mưa. Anh vừa bắt tay tôi vừa ngượng ngùng cười xin lỗi vì đã đến trễ.

Anh có nụ cười rộng mở, dáng người cao và gầy hơn những gì tôi hình dung – một người rõ rệt không thuộc dạng ăn nhiều và cũng có thể có vẻ tận gốc không nhẹ nhõm với việc mặc quần áo công sở. Anh không có vẻ gì là biết mình đang mang danh tiếng của một người trẻ tuổi tài ba. Anh im lặng, nghiêm túc và chú ý lắng nghe khi tôi dẫn anh qua những dãy hành lang đi tới công sở, vừa đi vừa giới thiệu những công việc nhàn hạ của hãng luật. Tôi chỉ cho anh khu giải quyết văn bản và máy pha cà phê, lý giải về hệ thống tính giờ làm việc. Khoảng hai mươi phút sau, tôi quay về bàn làm việc của mình sau khi dẫn anh tới chỗ vị luật sư cao cấp, cấp trên thật sự của anh.

Sách Becoming (kỳ hai): Obama đi trễ ở lần đầu gặp vợ

Ông Barack Obama thời trẻ. Ảnh: politico.

Trưa hôm đó tôi dẫn Barack đến nhà hàng sang trọng trên tầng trệt của tòa nhà, nơi đông đảo chuyên viên ngân hàng và luật sư ăn diện bảnh bao đang trao đổi công việc qua những bữa cơm trưa có giá đắt như bữa tối. Đây là lợi ích của việc dẫn dắt luật sư tập sự: bạn có cớ để đi ăn ngoài, ăn ngon và bằng tiền của công ty. Trong vai trò cố vấn của Barack, trọng trách chủ yếu của tôi chính là làm cầu nối xã hội. Tôi cần đảm bảo anh ưng ý với công việc, có ai đó để trao đổi khi cần lời khuyên và cảm thấy bền chặt với một đội hình lớn hơn. Đó là khởi đầu của một qui trình chiêu mộ quy mô hơn. Ý định của công ty là họ có thể sẽ tuyển dụng anh làm việc toàn thời gian khi anh tốt nghiệp – tựa như như việc họ sẽ khiến với mọi thứ các luật sư thực tập hè khác.

Tôi mau chóng nhận thấy Barack cần rất ít lời khuyên. Anh ấy sắp bước sang tuổi hai mươi tám, lớn hơn tôi ba tuổi. Không giống như tôi, anh ấy đã đi làm lâu năm sau khi tốt nghiệp cử nhân tại Đại học ở Columbia rồi mới vào trường luật. Điều khiến tôi bỡ ngỡ chính là sự chắc chắn của anh về định hướng cuộc đời. Anh không mảy may nghi ngờ lựa chọn của bản thân, một điều mà mới đầu có vẻ cực khó hiểu.

So với chặng đường thẳng tiến đến thành công của tôi, thẳng như mũi tên bắn từ Princeton đến Harvard rồi đáp xuống ở bàn làm việc của tôi trên tầng bốn mươi bảy, con đường của Barack là một đường zig zag ngẫu hứng băng qua nhiều toàn cầu khác nhau. Qua các lần dùng bữa cơm trưa cùng nhau, tôi biết anh ấy là một người con lai đúng nghĩa – anh là con trai của một người cha Kenya da đen và một người mẹ da trắng ở Kansas, là kết quả của 1 cuộc hôn nhân vừa nồng nhiệt lại vừa ngắn ngủi.

Anh được chào đời và nuôi nấng ở Honolulu nhưng trải qua bốn năm tuổi thơ thả diều bắt dế ở Indonesia. Sau khi tốt nghiệp trung học, anh có 2 năm kha khá thảnh thơi làm sinh viên tại Đại học Occidental ở Los Angeles trước lúc chuyển sang Đại học Columbia, nơi anh tự nhận là tôi đã sống không hề giống một sinh viên phóng túng ở Manhattan thập niên 1980 mà lại giống một ẩn sĩ thế kỷ mười sáu – anh thường đọc những tác phẩm văn học và triết học khó nhằn trong 1 căn hộ tệ hại ở Đường 109, cũng như viết những bài thơ dở tệ và nhịn ăn vào các ngày Chủ nhật.

Chúng tôi bật cười trước mọi thứ các chuyện này, chia sẻ cùng nhau những câu chuyện về cảnh ngộ của bản thân và những điều đã dẫn dắt mình vào con đường luật. Barack nghiêm túc nhưng không ra vẻ đạo mạo. Anh ấy có cung cách phóng khoáng nhẹ nhõm nhưng hùng mạnh trong suy luận. Đó là một sự phối hợp kỳ lạ và lôi cuốn. Một điều bỡ ngỡ nữa đối với tôi chính là anh ấy hiểu rất rõ về Chicago.

Bìa sách Becoming - Chất Michelle bản tiếng Việt. Sách do Lê Khương Duy dịch.

Bìa sách “Becoming – Chất Michelle” bản tiếng Việt.

Barack là người đầu tiên tôi gặp tại Sidley đã từng tới các tiệm cắt tóc bình dân, các điểm bán thịt nướng và những giáo xứ ngoan đạo của người da đen ở khu Far South Side. Trước khi vào trường luật, anh ấy đã có ba năm làm việc tại Chicago trong vai trò người tổ chức buổi lễ cộng đồng, tìm kiếm được một2 Ngàn vnđ USD một năm từ một tổ chức phi chính phủ đứng ra liên kết những nhà thờ cùng nhau. Công việc của anh là Tư vấn xây dựng lại các khu phố và tái tạo công ăn việc làm. Theo lời anh thì đó là công việc lợi một mà thất vọng hai: anh mất nhiều tuần để lên kế hoạch tổ chức một buổi gặp mặt cộng đồng, nhưng rồi chỉ có khoảng hơn chục người tới tham gia.

Các nỗ lực của anh bị các lãnh đạo nghiệp đoàn lao động chế giễu và bị cả người da đen lẫn da trắng moi móc. Nhưng dần dần anh đã giành được những thắng lợi lớn hơn, và có vẻ điều đó đã khích lệ anh. Barack lý giải rằng anh học luật vì việc tổ chức trào lưu cộng đồng đã cho anh thấy sự thay đổi tích cực trong xã hội không chỉ đòi hỏi nỗ lực của nhân loại tại địa phương, mà còn cần những chính sách mau chóng hơn cùng theo với động thái của chính phủ.

Dù có hơi dửng dưng về những tin đồn trước lúc anh xuất hiện, nhưng tôi phát giác mình ngưỡng mộ Barack cả vì sự quả quyết và rất chân thành của anh. Anh ấy thú vị, khác thường và lịch thiệp một cách kỳ lạ. Thế nhưng tôi chưa một lần nghĩ về anh ấy như đối tượng mà mình muốn hẹn hò. Một phần vì tôi là người hướng dẫn anh ấy trong công ty. Một phần vì mới đây tôi vừa mới quyết định gác chuyện yêu đương sang 1 bên vì quá bận bịu với công việc đến mức không còn tâm trí dành riêng cho nó. Và cuối cùng, thật khủng khiếp khi cuối bữa cơm trưa hôm đó Barack đã đốt một điếu thuốc, một việc đủ để làm tiêu tan bất kỳ hứng thú nào mà tôi có thể có với anh từ đầu đến nay.

Tôi tự nhủ, anh sẽ là một thực tập chào đời trò.

Kỳ một, còn tiếp…

(Trích sách Becoming – Chất Michelle, Duy Khương dịch, Trần Hưng Việt hiệu đính)

Sưu Tầm: Internet – Kênh Tin: NPA